Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :Truyện tình yêu: Tình yêu thời @
• Post By : Mr10_9x
• Lượt xem: 41
• Mục: Truyện Tình Yêu
• Chia sẻ :
• Post By : Mr10_9x
• Lượt xem: 41
• Mục: Truyện Tình Yêu
• Chia sẻ :
sao cô ấy có thể?… nó lúng túng. Nó đang bị gì thế nhỉ nó ích kỉ quá phải không, nó và Lâm chưa phải là gì của nhau mà, nhưng cho du là bạn gái của cậu ấy rồi thì nó cũng không thể thế được.
nhưng mà cũng dễ hiểu vì đó là khi người ta đang yêu, nó đang ghen à, nó nên ngồi như một khúc gỗ, như không khí cho hai người nói chuyện thì có lẽ tốt hơn và nó ngồi im lặng như thế gần một tiếng đồng hồ, chuyện gì đến rồi nó cũng sẽ đến nó không thể chịu nổi được nữa nó bỏ headphone ra thật nhanh như phản xa của một con thủ con đang đứng trước mũi tên đang “chỉa” về phía mình của bác thợ săn độc ác, “tớ phải ra khỏi nơi này càng nhanh càng tốt”.
nó cảm giác như mình bị phản bội khi người yêu thương nhất bỏ đi với người khác, trong lòng trống trải, nó thấy cô đơn “ Lâm ! cậu lại đây với tớ, tớ…tớ không biết làm sao và nói gì khi mà hai người đang vui vẻ với nhau cả” nó muốn kéo Lâm lại về phía mình,muốn Lâm cũng cười nói vui vẽ như cô gái kia, nó muốn Lâm đừng để nó một mình. Nhưng nó không chịu nỏi được nữa rồi. nó đang giận Lâm.
“_xin lỗi! Tớ phải về đây, chúc hai người ở lại chơi vui vẻ nhé.”
Nó nói trong sự tức giận, như một nhát dao tự đâm vào tim mình vậy. nó chạy thật nhanh không cần quan tâm đến sự ngở ngàng của hai người đó, không nhìn mặt hai người đó nữa. bỗng dưng nó muốn khóc, nó muốn khóc thật to . Nhưng thật sự trong lòng nó hi vọng Lâm, cậu ấy sẽ chạy theo và kéo nó ở lại để giải thích. Nhưng.. điều đó là không thể cậu ta đang bị tai nạn cơ mà. Giật mình cậu ấy đang bị tai nạn mà mình lại như thế được nhỉ? nó thấy mình quá đáng rồi, nó giận mình không chu đáo như cô gái đó, nó không biết chăm sóc nhưng làm sao nó có thể làm được. tôi biết Lâm! Cậu ta sẽ không trách nó vì chuyện đó đâu.
Đang bực nó nằm luôn, tin nhắn của Lâm không thèm nhắn lại bây giờ nó ghét thật rồi. (…) . Tôi không biết nữa, nó ghét vì nó đang ghen ư. Không! điều đó là không thể, “ tớ và Lâm chưa phải là gì của nhau hà cớ gì tớ phải ghen”, nó đang tự ngụy biện cho chính mình chăng. Nhưng các bạn thử nghĩ mà xem người mình yêu trước mặt mình đang vui vẽ với người con gái khác thì các bạn sẽ thế nào.
Nó biết rõ mồn một cái âm mưu quái gỡ của Lâm, “cậu ấy đang cố tình chọc tức mình, hay phải chăng cậu ấy muốn trả thù tớ vì tớ không chăm sóc cậu ta chu đáo, cậu ta đang muốn tớ học hỏi sự chăm sóc rất chi là tận tình của người con gái kia, cậu ta đang cố tình cho tớ vào tình huống thường gặp của những cặp tình nhân thường hay mắc phải đó là cảnh “hiểu nhầm””.
Còn tôi biết nói thế nào lúc đó nhỉ, tim tôi đập rất nhanh và hơi thở rất gấp, bản năng của con gái nếu gặp phải trường hợp người mình yêu đang vui vẻ với người khác thì cô ta sẽ tát vào mặt anh ta một cái rồi bỏ chạy, hoặc là cô ta sẽ khóc và lặng lẽ bỏ đi khiến cho đối phương chú ý mà chạy theo.
Còn nó, nó không nghĩ được nhiều lúc ấy chỉ muốn chạy đi thật nhanh thôi và làm sự khó hiểu cho Lâm. “Cậu ta phải biết tại sao tớ bỏ đi chứ, và có một câu nói trong tình yêu: “ có yêu thì mới có ghen” tớ không ghen lại nói tớ không yêu mặc kệ như thế cũng hay”.Chương 10: giận
Mấy ngày sau đó nó không nóichuyện với Lâm nữa, nói đúng hơn thì cả hai không nói chuyện với nhau. Một tuần trôi qua với biết bao là dự định, những kế hoạch ấp ủ từ lâu của nó là trở thành một nữ doanh nhân thành đạt trong tương lai, để thực hiện được ước mơ đó không những nó hoàn thành tốt chương trình khóa học ở trường mà còn thật sự có niềm đam mê, yêu thích bên lĩnh vực kinh doanh thương mại.
Khoảng thời gian này nó tham gia vào chương trình khóa học làm giàu. khóa học mở ra để dành riêng cho những người khao khát thành công và trở nên giàu có. Hai tuần trôi qua nó cũng học xong khóa học, nó học hỏi được rất nhiều, cũng chính vì thế xin tiết lộ một chút bút danh HITACHI của nó là tên một doanh nhân người nhật bản tài, đức, chính trực ông trở thành doanh nhân nổi tiếng lúc còn trẻ không những ở nhật bản mà trên toàn thế giới.
Đó cũng chính là cái đích mà nó đang muốn hướng tới.
Thời gian trôi đi thật nhanh một tháng rồi bây giờ nó mới sực nhớ cái email Lâm gửi nó cách đây hai tuần nó chưa hề đọc huống hồ gì nói là hồi âm. Nội dung bức email như thế này.
“Đan ạ, có phải cậu đang giận tớ không, nếu tớ đã làm cho cậu buồn thì cho tớ xin lỗi. Nhưng cậu cho tớ một lời giải thích được không? Cậu ghen vì tớ và người con gái kia cười nói vui vẻ với nhau trên chiếc giường của tớ phải không? Đừng hiểu nhầm đấy là em gái tớ đang học ở sư phạm.
Đan ! cậu nhớ không? có lần tớ kể cho cậu nghe về một cô bé học sư phạm bị bệnh tim, gia đình em nghèo lắm và khao khát có một người anh trai, tuy không giúp gì cho em ấy được nhiều nhưng tớ rất thương em và xem em như là em gái mình vậy. Tớ xin lỗi vì chuyện này mà làm cho cậu phải buồn…..
Đan!. Cậu ghét tớ lắm đúng không? hi vọng sau bức email này thì hiểu nhầm của chúng ta sẽ được hóa giải và trở lại là Đan như lúc xưa hồn nhiên, mơ mông, nũng nịu và cũng rất đáng ghét. Cậu phải nhớ tớ nhiều hơn nữa đó nha. because you loved me
“ Gửi nice_ đáng ghét””
“_Trời ơi! Trong thời gian vừa qua tớ trách nhầm cậu ấy rồi, tớ ghen tuông mù quáng”. Nó thốt lên nhẹ nhành, Hai dòng nước mắt của nó rơi xuống bàn phím máy tính lúc nào không hay. Nó giận Lâm, giận chính bản thân mình. Giận Lâm vì cậu ta chưa bao giờ nói cậu ấy có một người em, nó giận bản thân vì đã không chịu lắng nghe cậu ấy giải thích, không đọc bức email này sớm hơn, không…. không cho mình một câu trả lời.
nó thấy nhớ cậu ta, nhớ rất nhiều. Nó khoát nước tóe tung nhìn mình ở trong gương nó không nhận ra là mình nữa, hai hàng nước mắt của nó khóc ứa nhòa nhìn không rõ, nó để lại hai con mắt đỏ hòe cả nước mũi, đầu tóc thì rối xù, ngập nước vài lần nó cần trấn tĩnh lại, “mình phải bình tĩnh. Mạnh mẽ lên, mình không được khóc”. nó Trang điểm lại thật đẹp, chỉn chu tất cả mọi thứ “tớ là bạn gái của hotboy Bách Khoa cơ mà”.Thế đấy nó đang cố trấn tĩnh lại tinh thần mà. (tự ngộ nhận mà cũng thấy vui)
Sau khi xong mọi việc thì đầu tiên việc nó cần làm là viết và gửi mail lại cho Lâm và giải thích tất cả mọi chuyện trong thời gian vừa qua, nó có thể gặp cậu ấy để nói trực tiếp nhưng chỉ sợ khi gặp cậu ấy rồi nó sẽ quên những điều mình cần phải nói, những điều mình nên nói…và nó sẽ lúng túng như thế sẽ hỏng mọi chuyện với kế hoạch ban đầu của tôi. Để cho an toàn tốt nhất tớ nên gửi mail trước còn chuyện gì sau đó thì tính sau.nó nghĩ vậy đấy.
Chương 11: bức email định mệnh
“ Lâm ạ. Cậu có khỏe không? Những vết thương trên mặt đã lành chưa, nó có để lại sẹo không?, Thời gian vừa qua giữa hai chúng ta có quá nhiều chuyện hiểu nhầm không đáng có, từ chuyện câu có một cô em gái rất dễ thương, chuyện tớ từ chối thẳng thừng tất cả cuộc gọi đến của cậu. Đến việc tớ không gửi mail để trả lời cho cậu và chưa nói là những cuộc chuyện trò game online của chúng ta cũng không còn… tất cả là tại tơ, tớ không tốt đã để Dương phải chịu ấm ức.
Tơ..tớ xin lỗi cậu!.Tớ xin lỗi em gái, Giá như mà lúc đó tớ đứng lại để nghe lời giải thích của cậu, giá như mà tớ không ghen, không giận hờn vô cơ, giá như mà tơ không từ chối thẳng thừng những cuộc gọi đến, giá như mà tớ không cho cậu vào danh sách hạn chế, giá như mà tơ bỏ ra vài phút để đọc bức email của câu, cho mình một câu trả lời và giá như mà tớ đừng quá trẻ con, nông nổi không có một chút khoan dung, tớ ích kỉ, nhưng sự đau khổ của tớ, tớ không vượt qua được giới hạn của nó, tớ bó buộc mình trong một không gian đến ngẹt thở mà tớ không biết tớ không hề muốn ở trong đó tí nào.
Vì cái tôi quá lớn, cái mạnh mẽ của tớ là vậy nhưng trong chuyện tình cảm nhiều lúc tớ yếu mềm,… tớ đang lo sợ? Tớ đang tự dằn vặt chính bản thân mình?. Tớ cũng không biết nữa … nhưng, Lâm ạ! Một tháng đã là quá đủ với tớ, tớ không muốn lạc vào thế giới của sự ghen tuông, lòng đố kị thêm một giây nào nữa vì nó thật kinh khủng. Hạnh phúc hay khổ đau đều do chính suy nghĩ của bản thân tạo nên, nó là một phần của cuộc sống.
Tớ biết, giờ đây cậu cũng đang hiểu nhầm về tớ rằng tớ không còn yêu cậu nữa, không nhớ nhung nhiều như ngày xưa nữa. Tớ bỏ cuộc không muốn chinh phục cậu nữa không muốn làm cho trái tim cậu tan chảy nữa đúng không nào? không bao giờ có chuyện đó tình cảm của tớ dành cho cậu vẩn chân thành, tình yêu mà tớ đã nói tớ thích cậu vì không biết tại sao mình thích cả.
Tớ nhớ cậu, nhớ lắm chứ. Tớ vào facebook mục đích không phải tán ngẫu với bạn bè nữa, mà tớ vào chỉ để ngắm hình của cậu mà thôi. nickname của cậu cả tuần nay không sáng, không nói chuyện với tớ nữa đủ biết cậu đang giận tớ. Tại sao chúng ta cứ cư xử với nhau như những đứa con nít vậy nhỉ?, hai đứa trẻ chơi với nhau không ai chịu nhường ai.
Tớ..tớ . rất muốn gặp cậu. Vẩn như xưa nhớ bạn Lâm đáng ghét maybe you’re broken lmmediately
Tiếng việt hóa, lâu lâu nó cũng đưa tiếng anh vào cho thú vị và để thử thách đối phương, tiếng anh của nó thì khỏi phải nói chuẩn không cần chỉnh mà tốc độ nói tiếng anh của nó thì được bạn bè nói là nói tiếng anh mà nghe ra tiếng lào , để đối phó.
nó phải học thêm tiếng anh ngoài giờ về kỉ năng giao tiếp mục đích không phải là có tấm bằng để ra trường xin việc cho dễ mà là để trả lời những câu hỏi tiếng anh của Lâmtrong những trường hợp bất di bất dịch thì phải dùng tiếng anh hóa. Và cũng nhờ những câu hỏi đó mà tiếng anh của nó được cải thiện rõ rệt.
Vậy là bức email cuối cùng cũng được gửi đi, nó thấy nhẹ nhỏm thấy lòng mình thanh thản như tôi vừa giải thoát cho chính mình ở cái địa ngục xì-choét đã theo nó suốt trong thời gian vừa qua. nó nở một nụ cười thật tươi, cười một tiếng thật sảng khoái rồi lấy sách vở ra học bài. nó lại bắt đầu như chưa có chuyện gì xảy ra. Nó đang chờ câu trả lời của Lâm, nó chờ cuộc nói chuyện tối nay mà.
Hai phút sau báo cáo đã nhận một bức mail của địa chỉ đăng hoanglam92@gmail.com
Chương 12: đi chơi
“ Đan!, cậu đừng cho tớ vào danh sách đen nữa tớ đã gọi và nhắn tin không được nên tớ phải gửi mail nè, ok thế tối nay 6h mình gặp nhau nhé”.
Nói gặp thì gặp mà sao lai sớm thế không biết, thôi mặc kệ gặp lại Lâm là vui rồi, nó không quên đưa cậu ấy ra khỏi danh sách hạn chế trước khi làm những việc khác và một tin nhắn cũng vừa tới “ tối nay mình gặp nhau lúc 6h ở cổng kí túc Bách Khoa, tớ sẽ chờ cậu ở đấy, nhớ đúng giờ nhé.
Mình sẽ ăn tối với nhau và sau đó đi dạo biển đêm. Cậu thấy thế nào?” Lúc nào cũng thế cậu ta luôn lên kế hoạch trong cuộc sống từ những công việc bình thường nhất và đó là một đức tính mà nó rất quý ở cậu ta. 6h chiều năm tiếng đồng hồ nữa, sao thời gian trôi càng lúc càng chậm thế này, nó không học bài nữa vì nó có học cũng không vào, đầu óc của nó đang nghĩ tới cuộc gặp tôi nay mà… và nó bắt đầu mơ mộng, “mình sẽ mặc gì vào tối đặc biệt này, phong cách hip-hop năng động và cá tính, hay dịu dàng nữ tính với chiếc váy xòe....
