Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :Truyện tình yêu: Tình yêu thời @
• Post By : Mr10_9x
• Lượt xem: 44
• Mục: Truyện Tình Yêu
• Chia sẻ :
• Post By : Mr10_9x
• Lượt xem: 44
• Mục: Truyện Tình Yêu
• Chia sẻ :
Mình nên nói gì, sẽ nói gì hay “im lặng là vàng”, hay mình sẽ cảm động mà kể lể cho Lâm rằng tớ đã nhớ cậu như thế nào. Hay là tiếp tục trách móc, cãi nhau rồi giận hờn vô cớ”. Đang nằm mơ mộng, cười một mình thì chị Vân về mang về rất nhiều thứ quà mua ở chợ trong đó có chiếc hộp hình trái tim rất đẹp, rất lãng mạn mà nó rất thích. Biết nó thú vị với món quà này nên chị ấy đã tặng cho nó.
Và tất nhiên nó nhận chứ, chiếc hộp đẹp thế cơ mà. Một ý tưởng nảy ra trong đầu nó là nó sẽ trang trí lại chiếc hộp hình trái tim này cho nó đặc biệt hơn như kiểu nó tự làm ý, hihi nói thật nó không có năng khiếu để làm mấy cái này đâu vì tình yêu nên mới trang trí lại hộp quà đó. Chiếc hộp quà đựng một bức thư, tất nhiên đó không phải là thư tình, nhưng tôi cũng không biết cho vào thể loại thư gì nữa . Và kẹo mút.
6h kém rồi nó qua chỗ cậu ta đi xe đạp mất khoảng 5’, xe đạp là phương tiện cả hai thường xuyên sử dụng để đi lại và chỉ mình nó có xe nên gặp nhau thường là kí túc của đại học Bách Khoa thôi.
“_A lô, Lâm. Tớ đến rồi, cậu ra đi, chổ cũ nhé.”
Chưa được 5’’ nó tắt máy để lại tiếng tít tít dài bên đầu dây bên kia.
“_ Heo đất Thảo Đan, cậu luôn là người đúng hẹn 6h đúng luôn nè”.
Cậu ta luôn gọi nó như vậy cái tên face quen thuộc ấy mà. Có rất nhiều người nghĩ mình là con gái có quyền đến muộn 5-10 phút cũng không sao để cho người ta thấy rằng mình rất bận rộn, không cần họ quá. Nhưng với nó trường hợp bất đắc dĩ phải đến muộn thì đến, nó không có thói quen hứa rồi thất hứa với người khác…
Thấy Lâm cười rất tươi, nó cũng vậy .một tháng rồi chứ ít gì.
“_Sao! cậu hết giận tớ rồi sao heo đất, tớ thấy khi cậu giận dỗi nhìn cậu thật là đáng yêu đấy.”
“_Cậu còn dám chóc tức tớ nữa ạ? Cậu nghe cho rõ đây, cậu là gì của tớ mà tôi phải giận chứ chỉ tổn cờ-no (Haha)” cười giả tạo, Mặt nó không thể nhìn được đỏ bưng lên.
“_ Vì tớ..tớ là người mà cậu nói lời tỏ tình, vì tớ là người là đã làm cậu ghét, vì tớ mà đã làm cho cậu nhớ vì tớ mà đã làm cho cậu hiểu nhầm rồi cậu lo lắng.. và vì tớ mà cậu phải đau khổ trong thời gian vừa qua.” Nói đến đây giọng Lâm chùng xuống, ứa nước mắt rơi ra ngoài để lộ trên khuôn mặt đôi mắt sâu và một nụ cười. Nó đang lúng túng vì hành động đó của cậu ta, khẻ lau nước mắt trên khuôn mặt của cậu ấy.
“_Cậu vẫn luôn là người làm tớ nhờ nhiều nhất mà”. nó đang dỗ dành, nó chạm vào đụng vào một giọt nước mắt sắp tràn ra ngoài. Một nụ cười hiện ra trên khuôn mặt của cậu ấy kèm theo đó là một ánh nhìn nham hiểm.
“_Tớ bắt được cậu rồi nhé! Heo đất Kaka.” Cậu ấy luôn làm nó phải bất ngờ với những trò tinh quái của câu ta.
“_đồ đáng ghét kia , thả tớ ra.” Thật là vui hai chúng nó chơi với nhau đến 6h30 mới bắt đầu đi ăn tối.
“_ Cậu đèo tớ nhé”.
nó đang nghĩ con trai gì mà không ga-lăng gì hết thường thì phải chủ động đèo con gái chứ, đồ ông cụ non đáng ghét, nhưng là chỉ để trong bụng thôi.
“_chở thì chở có gì đâu! cậu lên đây tớ chở cho . Người gì mà nặng như con trâu ý làm tay lái nó không theo ý tớ cứ muốn lao vào những chỗ nguy hiểm.” nó đang phàn nàn thì câu cậu ta hét lớn sau lưng.
_Cậu làm gì đấy, cậu đang có “âm mưu” gì phải không?
“Thật là tức chết đi được, cậu ta đang nghĩ gì mà nói tớ có âm mưu với câu ta nhỉ? Thôi cậu xuống đi cho tớ nhờ”.
Nó phóng xe lao về phía trước, mắc kệ cậu ta đi bộ. Nhưng gì thì gì nó nghĩ cũng phải làm cho ra nhẻ “âm mưu” mà Lâm nói ở đây là gì nhỉ? nó đạp xe trở lại thấy cậu ta đang đi bộ ở đó, nó vọng lại từ phía xa.
“_N….ày ! ông già cụ non đang ghét kia nói cho tôi nghe xem cái “âm mưu” mà ông nói là gì nào? Còn không thì tiếp tục thẳng tiến đi bộ nhé!.hehe, đừng có mà trách tôi không có tình nghĩa nhé.” Nó nói như cố tình chóc tức cậu ấy.
“_ À ờ thì là…”( Lâm đang lúng túng, nhìn cậu ấy rất buồn cười như “ gà măc phải xương”í)
“_Nói đi! Nhanh lên nào, tôi sẵn sàng nghe.” Cái âm giọng rất quết liệt của nó.
“_Thì cậu đi xe nguy hiểm như thế cứ muốn lao vào những chỗ không an toàn, xe mà đổ thì tớ và cậu cũng bổ nằm ra đó, chưa biết chừng cậu sợ hãi quá cậu sẽ ôm lấy tớ thì làm thế nào?.”
Nó không thể nhịn cười được cậu nói đùa như thật của cậu ấy.
“_haaaaa trời, cậu đừng có mà nghĩ lung tung cho dù có bổ tớ cũng không nắm vào người cậu đâu. Đúng là ảo tưởng, hoang đường”. .
“_Thôi! bây giờ để tớ đèo cho, tớ là con trai có sức khỏe hơn. Nghe mà buồn nôn “công tử bột”sức khỏe cái nổi gì, nó nghĩ thầm.”
“_uhm! Cậu chở nhé. Tớ nặng lắm đấy.”
đèo nhau trên con đương hoa,hương thơm thật là thơm. Hai bên về đường là hai dãy ghế đôi, những người ngồi đó chủ yếu là những cặp tình nhân đang hẹn hò. Ngồi sau xe hương thơm nhè nhè mùi thơm của áo phảng phất, nó đang ngửi áo của Dương mà, hihi cậu ấy mà bắt gặp nó trong trong trường hợp này thì tôi nghĩ nó sẽ rất xấu hổ và thêm một lí do nữa để cậu ấy chọc nó. Thật lãng man, vừa đi cậu ấy vừa hát cho nó nghe, bài hát “because you loved me” những dãy người đang ngôi bên vệ đường thấy thế cũng chú ý nhìn theo. nó cảm thấy rất hạnh phúc và thất ấm áp, haha vì chúng nó giống là một đôi tình nhân, nó biết những người kia họ đang ganh tỵ với nó đấy kaka. Họ nói người con gái kia thật hạnh phúc, có bạn trai vừa ga lăng lại biết chiều bạn gái. Nghĩ mà thấy vui, vì cả hai đang đánh lừa con mắt của những người tò mò đó mà.
Cuối cùng thì cũng tới nơi cần đến, cả hai dừng chân lại ở quán hủ tiếu và còn là những vị khách đầu tiên của quán nữa chứ,nó thật là vinh hạnh.
“_wow! Ngon quá, thơm quá”. Biết làm sao khi tô hủ tiếu đang ở trước mặt nó cơ mà, nó nghĩ bụng kiểu này một tô chắc không no bụng được rồi, đang nghĩ thế thì nghe một tiếng nói bên tai.
“_Này! Cậu ăn đi chứ nhìn cái gì? Chưa ăn hủ tiếu bao giờ hả.” Như một nụ cười ranh mãnh hiện ra ở Lâm. nó nghĩ bụng “cậu hiểu nhầm nồi, tớ đang nghĩ mình nên ăn mấy tô như thế này thôi kaka” nghĩ thế nó chỉ cười thầm một mình
“_ Cho cậu này heo đất, ăn đi còn có sức để đối phó với tớ chứ !” Lâm cậu ta bỏ vào bát của nó thịt mỡ heo, câu ta ghét thứ đó, nó cũng không phải ngoại lệ.
“_cảm ơn cậu rất nhiều! Tớ bị dị ứng với cái đó”. “Cậu thật đáng ghét những cái đó cậu không ăn được cậu mới cho vào bát của tớ chứ gì, tớ biết thừa”. Lời nói chỉ đến cổ họng thôi của nó thôi nó cũng không dại gì mà nói trong lúc ăn chứ (haha).
“_Ăn xong rồi biết tay tớ”.
Có vẻ như không đấu khẩu nhau, không cãi nhau ngày nào thì không phải là nó nữa thì phải, những cuộc đấu khẩu đó ít nhiều cũng làm cho chúng nó vui và cười sảng khoái. Đó là một sự kết hợp rất ăn ý, cặp đôi hoàn hảo chăng? Sự kết hợp như một quy luật bù trừ của hai con người đối lập nhau về môi trường, điều kiện sống… nhưng không hề xa lạ nhau.Chương 13: Một tâm sư buồn
Tiếng gió vi vu, vi vu lẫn với tiếng sóng biển vổ vào bờ hai thứ âm thanh ấy hòa quyện với nhau tạo nên một âm thanh rất đặc trưng. Hai người Ngồi dưới ánh trăng sáng và làm nên một bức tranh hoàn mỹ, nên thơ lãng mạn và thanh khiết. Giống như vẽ đẹp chân phương như hai con người đang ngồi trong bức tranh ấy vậy.
Lần đầu tiên nó nhìn thấy ánh mắt nhìn xa xăm của Lâm. Cậu ấy đang hướng mắt nhìn ra biển đông, một cái nhìn khó tả như đang bắt đầu mở ra một câu chuyện, nụ cười trên môi ấy không còn thay vào đó là cái nhìn buồn và không gian của sự tĩnh lặng. nó cũng không nói gì lặng lẽ nhìn ra phía biển đông xa xa. Cho đến khi nó chỉ cho Lâm biết tên con đường được thắp sáng bằng những ánh điện, lung linh, huyền ảo kia nhìn giống như hai dải băng nghệ thuật là đường chân trời thì cậu ta mới cười và nói.
“_ Này! Đồ ngốc. Ai nói với cậu đấy là đường chân trời thế hả?” Cậu ta luôn như thế mà. nó không thèm để ý đến nữa.
“_ à ờ thì tớ nghe mọi người cũng hay gọi đường đó là đường chân trời mà”. nó lúng túng.
“Trong vật lý “đường chân trời” là đường giao nhau giữa mặt biển và chân núi, nó là sự kết hợp hài hòa của thiên nhiên. Xét trên góc độ vật lý…, xét trên góc độ địa lý…, xét trên góc độ thiên văn học..nó là… là..” Cậu ta mà, thuyết lý và lúc nào cũng rất khoa học nó nghe nhiều đến nỗi nhàm tai rồi. Nói đến đây cậu ta buồn hẳn, vẩn ánh mắt ấy, cậu ấy làm cho nó thấy sợ.
“_Lâm ! cậu làm sao thế.?”
“_Cậu im đi! Tớ đang buồn”.. Thế đấy có ai như nó không cơ chứ, lo lắng cho cậu ta mà…Thật đáng ghét, nó không thèm nói chuyện với kẻ kiêu căng, mặt dày như câu ta nữa. nó im lặng không nói gì. Nhưng chỉ được vài giây thì..
“_xin lỗi cậu,(giọng Lâm khàn lại|) tớ đang nhớ nhà, tớ lại làm cậu buồn rồi đúng không?”
“_Tớ không sao. Cậu đừng buồn nữa. Có chuyện gì nói tôi nghe coi”. nó đang an ủi cậu ấy.
“_Đan ạ. Cậu có muốn nghe kể về lịch sử gia đình tớ không?”
“Sao tự nhiên cậu ấy lại như thế nhỉ, câu ấy muốn tâm sự với mình lẽ nào mình lại từ chối, mình cũng đâu đến nỗi độc ác vô tình” nó hồn nhiên nghĩ như thế.
“_Có ! Lâm kể đi”
(…) nó chăm chú nghe, nhưng có đôi đoạn kể do nó mãi nhìn khuôn mặt cậu ấy nên bỏ qua một vài chỗ.
Thế đấy ông trời thật là công bằng, không bao giờ cho ai là người hoàn hảo, con người được cái này sẽ mất cái kia, trái đất này thật nhỏ bé để cuối cùng Lâm được gặp Đan..đó một câu chuyện buồn, mà khiến người nghe như tôi phải suy ngẩm, nó cảm phục trước nghị lực sắt đá của cậu ta luôn biết phấn đấu để tìm kiếm những gì tốt đẹp nhất trong cuộc sống. Nghe một tiếng thở dài. Hai hàng nước mắt kia rơi xuống lúc nào không hay. Nó cảm động nhưng không khóc. Không khí mỗi lúc một nặng nề.
“_Thế cậu có hận bố không?”.
“_Không! Dù sao ông cũng là người đã đem tớ đến với thế giới này mà. Một giọng nói nhẹ nhàng nhưng rất chắc”..
Hành trình ngàn dặm bao giờ cũng bắt đầu từ những bước đi đầu tiên. Ngày hôm nay nếu bạn không đưa ra được bước đi đầu tiên thì sẽ không có bước thứ hai, bước thứ ba không bao giờ tới và mãi mãi sẽ chỉ xa vời vợi trên còn đường đì tìm hạnh phúc của mình,để tìm thấy một tình yêu đích thực.
Chương 14: Tại sao cậu lại thích chơi với tớ?
Quen Lâm đã lâu nhưng đến bây giờ nó mới hiểu cậu, tại sao cặp mắt của cậu ấy nhìn thì rất lạc quan nhưng ánh nhìn xa xăm ấy chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm. Đã rất nhiều lần nó muốn hỏi
“_ tại sao một hót-boy như cậu lại thích chơi với một đứa con gái như tớ, chưa nói cái bản tính cộc cằn của tớ nhiều lúc “giận cá chém thớt” tớ còn đánh cậu nữa, đánh cho bỏ ghét, đánh cho hả giận. Những lúc tớ nghịch ghợm vẽ tên tớ vào áo của cậu những vết mực ấy khó mà phai được, những khi tan trường giữatrời mùa hè nắng nóng oi bức cậu phải làm cái quạt “nhân tạo” cho tớ, những lúc tớ trốn cậu khóc một mình để cậu phải lo lắng cho tớ không những thế hết lần này đến lần khác tớ nói dối để đi chơi với các bạn khác. Đấy là chưa kể tớ nói với mọi người cậu là hotboy cái gì là người bình thường thôi… nói tóm lại từ trước tới giờ tớ luôn gây ra mọi phiền toái cho cậu, từ việc người em kết nghĩa của cậu, đến việc mẹ cậu biết cậu chơi với đứa con gái mà bà không mấy thiện cảm, đến việc vì tôi mà cũng là nguyên nhân khiến cho mắt cậu bị đau, những lúc cậu đang bân rộn làm đồ án thường bị tớ quấy rầy. Tớ không tốt nhiều lần để cậu chịu ấm ức khi tớ là người hiểu nhầm mọi chuyện. Tớ thấy mình giống như con kì đà cản mũi không gây ra phiền toái cho cậu thì thôi đàng này lại cản đường cậu. Tớ và cậu, chúng ta giống như đôi đũa lệch ý ..” nói đến đây hai hàng nước mắt của nó ứa ra ngoài lúc nào không hay, cổ họng nó nghẹn ngào không phát ra thành tiếng, sống mũi cay cay, hai hàng nước mắt kia cứ tràn ra, tràn ra và nó thấy miệng mình đắng lại. Nó không giám nhìn thẳng vào Lâm. Một hơi ấm nhẹ nhàng cậu ấy đang đặt khẻ hai bàn tay lên má nó, lau những giọt nước mắt còn sót lại, rồi nở một nụ cười không nói gì. Nhìn vào mắt cậu ấy nó bổng thấy lòng mình se lạnh, một con mắt biết nói, sáng và nghị lực. Nó đang quay đi lau nước mũi thì nghe tiếng thì thào bên tai....
