Có một sự thật cậu không biết. Thực ra lần đầu tiên mình gặp cậu là vào cuối năm lớp 12. Khi đó mình đã biết mình không còn sống được bao lâu nữa, mình khi ấy đã hoàn toàn mất đi phương hướng. Chính cậu đã mang đến ánh sáng cho mình, cậu là lí do quan trọng để mình cố gắng sống.
Mình hôm ấy quá thất vọng nên đã xuống Thanh Hoá, đến biển để tâm tình thoải mái . Thì nhìn thấy cậu, mình nhớ khi ấy….cậu mặc trên người chiếc áo dài trắng, xinh xắn tựa thiên thần. Lúc đầu cũng chả để ý gì đến cậu. Mình chỉ muốn ra biển, ngắm biển thôi, nhưng chân thì đã bước xuống biển lúc nào không hay. Khi phát hiện ra , mình đã dừng lại, đang định quay về thì nghe tiếng hét:” Anh kia, đứng lại không được làm thế!!”
Mình quay lại thì nhìn thấy cậu bỏ giày ra, mặc kệ bản thân đang mặc áo dài đẹp thế nào cậu cũng không ngại chạy xuống biển, lúc đầu mình chả hiểu ra sao, chỉ khi cậu chạy đến chỗ mình, nhìn cậu lấm lem bùn đất, cầm tay mình quát:” Có chuyện gì thì từ từ nghĩ chứ, sự sống của anh là do cha mẹ anh ban cho, anh không được suy nghĩnông cạn thế.” Nói xong cậu kéo mình lôi lên bờ, mình khóc không được, cười cũng không xong. Lên đến bờ, cậu còn nói thêm vài câu rồi rời đi. Mình nhìn cậu mà không khỏi bật cười. Cậu đã mang đến cho mình nụ cười đấy. Rồi sau đó, mình đã đi khắp nơi tìm cậu, cuối cùng cũng biết cậu đã lên Hà Nội chuẩn bị thi vào trường y, và mình cũng đã thi theo cậu. Cậu đỗ, mình cũng đỗ, chúng ta lại học cùng lớp, mình đã rất vui. Mình không dám bắt chuyện với cậu lúc nào cũng từ xa dõi theo cậu. Cho đến một ngày, trời đổ mưa tình cờ mình đi ra từ hiệu thuốc rồi đụng phải cậu, sau đó thì cậu cũng biết rồi.
Mình xin lỗi, đáng ra mình không nên đến gần cậu như thế, chỉ có như vậy thì khi mình ra đi cậu mới không buồn. Nhưng… Mình muốn gặp cậu, ở bên cậu những ngày cuối cùng.
Cậu đừng khóc nhé, như vậy mình sẽđau lòng lắm, hãy hạnh phúc nhé, mình sẽgửi thiên thần xuống cho cậu, cậu tin thiên thần không??
Mình sẽ mãi mãi dõi theo cậu. Mình mãi mãi yêu cậu.
Vĩnh biệt, Bảo Lam, người mình yêu nhất.”
Đọc xong mắt tôi đã nhoè đi, tôi cầm theo lá thư chạy ra bên ngoài mặc kệ cơn mưa to. “Tại sao cậu lại bỏ mình, đến khi mình nhận ra tình cảm của mình dành cho cậu, thì cậu lại rời xa mình. Cậu ác lắm, khó khăn lắm cuộc sống của mình mới vui vẻ như thế, cậu đã làm mình thay đổi cậu biết không?? Vì sao lại bỏ mình. MÌNH YÊU CẬU, QUÂN CẬU CÓ NGHE THẤY KHÔNG.”
Bỗng nhiên một cơn gió to ập đến, tôi liền làm rơi mất bức thư xuống đường. Mưa rơi xuống , chữ trên giấy ướt nhoè, tôi hoảng hốt cúi xuống nhặt lên nhưng càng nhặt lại càng làm nó rách. Mưa vô tình đã làm kỉ vật cuối cùng của cậu cho tôi mất rồi hay cậu không muốn tôi giữ lại nó nữa.
Xa xa tôi nhìn thấy cậu đứng bên kia đường, vẫn cái dáng cao gầy ấy, nhìn tôi mỉm cười. Cậu vẫy tay với tôi, rồi xoay người bước đi.
“Không, đừng đi đừng bỏ mình”. Tôi đứng lên vùng đuổi theo cậu, nhưng càng chạy lại càng xa, hình ảnh cậu gần ngay trước mắt nhưng lại rất xa, cho dù tôi có chạy nhanh mấy cũng không đuổi kịp. Tôi vấp phải hòn đá trên đường, ngã ra đất, tôi đã không còn đủ sức để đứng dậy nữa, đành nhìn theo cậu biến mất trong vô vọng.
Có một đôi chân thon dài , đi giày đen tiến đến dừng trước mặt tôi.
” Cô không sao chứ, đứng dậy được không?”
Tôi nhìn lên là một chàng trai trẻ tay cầm theo một chiếc ô, đang nhìn tôi mỉm cười.
Và tôi gặp chàng trai ấy.
Vẫn là một ngày mưa.
Tác giả: Thỏ Ngốc

